2019/05/03

Tôi đi mua xe đạp

5/03/2019 | Đăng trong Nhận xét  Edit

Lần cuối cùng tôi sở hữu và đạp một chiếc xe đạp là những năm cuối cấp 3 thời học sinh. Kể từ đó đã hơn 10 năm tôi chỉ đi xe máy hoặc đi bộ chứ chưa bao giờ nghĩ có ngày mình sẽ quay lại với xe đạp. Tuy vậy, cách đây hơn 1 tuần, tôi đã bỏ tiền ra mua một chiếc xe đạp leo núi (MTB). Có lẽ bài viết này đã truyền cho tôi cảm hứng để quyết định làm việc đó.

Xe đạp có lẽ cũng là một phương tiện rất phù hợp với người theo đuổi chủ nghĩa tối giản như tôi, bởi vì nó hội đủ các yếu tố như: tiết kiệm chi phí, giảm thiểu chất thải ra môi trường, tương đối dễ sửa chữa, đồng thời cũng giúp rèn luyện sức khỏe.

Cửa hàng nơi tôi quyết định mua xe cách nhà tôi khoảng 14 cây số. Trước đó, tôi đã ghé qua tiệm một lần để trực tiếp gặp chủ cửa hàng và cũng để xem qua trước một vài chiếc xe đạp. Rất may là chủ cửa hàng khá nhiệt tình và vui vẻ dù tôi chưa mua hàng ngay (chủ cửa hàng mà khó chịu thì tôi chắc chắn không bao giờ quay trở lại). Đúng hẹn, tôi lên xe bus tới cửa hàng mua một chiếc xe MTB (xe leo núi) với giá khá ổn. Xui cái hôm đó là thứ bảy, chú thợ ráp xe của tiệm lại nghỉ buổi sáng nên không có ai để ráp phụ kiện (chắn bùn, baga...) và cân chỉnh đề trước sau, nên tôi đành đạp xe về rồi chiều đạp quay lại. Tổng quãng đường mà hôm đó tôi đạp khoảng 42 km. Nếu bạn hỏi sao tôi không lấy đồ về tự lắp thì tôi cũng xin thú thật là tôi vốn không có năng khiếu về phần cứng, hay làm hư đồ nên riết cũng nhát tay, nhất là xe mới nên cũng chưa dám nghịch nhiều, thôi thì chịu khó đạp vậy.

Dù vậy, tính tôi đã dùng cái gì thì phải hiểu về cái đó. Vậy nên, tôi bắt đầu lên YouTube học cách sử dụng xe trước, cụ thể là cách sử dụng bộ đề của xe. Khi đã điều khiển xe thành thạo, tôi bắt đầu nghiên cứu học cách sửa xe. Quả thật, tôi chẳng có chút năng khiếu gì về phần cứng cả. Trước đây tôi đã từng mua đủ đồ nghề về học sửa xe máy nhưng chẳng tới đâu. Phần vì tool không đủ, phần vì tay chân lóng ngóng, làm hư luôn cả đồ. Đến với xe đạp, tôi hy vọng mọi chuyện sẽ dễ hơn vì dù sao đồ nghề sửa xe đạp cũng đơn giản hơn, kỹ thuật sửa xe đạp cũng ít phức tạp hơn sửa xe máy.


Tôi làm theo hướng dẫn canh chỉnh đề sau và đề trước của xe thì càng chỉnh càng lỗi, không lên được líp to nhất, vậy mà trên video thấy họ làm rất dễ và chuẩn. Còn đề trước chỉnh một hồi thì xích bị kẹt luôn vào trục giữa. Lúc đó tôi cảm thấy chán nản ghê gớm, định bỏ cuộc dắt ra tiệm nhờ người ta sửa giùm. Nhưng tôi nghĩ, xe đạp là dễ nhất rồi, tôi phải làm được. Vậy là loay hoay mãi cuối cùng cũng gỡ được xích xe. Sau đó tôi lắp lại từ từ từng bước và tiến hành cân chỉnh lại bộ đề. Có vẻ như sau nửa ngày loay hoay, vật vã tôi cũng đã nắm được cách cân chỉnh.

Lúc này, lại có rắc rối mới, thắng đĩa bị cạ. Tôi lại tiếp tục nghiên cứu cách chỉnh thắng. Phần chắn bùn bị cạ vào bánh nghe lạo xạo, tôi lại tiếp tục học cách tháo lắp bánh xe. Chỉ những việc đơn giản vậy thôi cũng khiến tôi mất thêm vài tiếng đồng hồ nữa. Tuy nhiên, sau hàng chục lần tháo ra ráp vào thì tôi cũng đã tương đồi thuần thục dù tay nghề còn non. Thậm chí, tôi còn dành hẳn một ngày thứ 7 bắt xe bus đi qua vài chục cây số đến nhà một người quen để xem và tìm hiểu thêm về cách sửa xe. Cảm giác đó thật sự rất vui vì mình đã vượt qua được bản thân cũng như học hỏi được thêm rất nhiều thứ mới mẻ.

Sau đó tôi quyết định lên mạng đặt mua bổ sung thêm một ít đồ sửa xe riêng cho xe đạp, lúc thì là bộ tool đa năng, thêm bộ khóa lục giác, bơm xe đạp, đồ cắt xích v.v... Kết hợp thêm bộ cờ lê mua đã lâu để sửa xe máy, vậy là tôi gần như không thiếu thứ gì cả, giờ thì đã có thể yên tâm vì mình đã gần như làm chủ được chiếc xe rồi.


Được viết bởi Người Sống Tối Giản
Email: songtoigianvn@gmail.com




BÀI VIẾT LIÊN QUAN

0 nhận xét:

Đăng nhận xét